Về nhà tao đền

U mày…sao cứ đánh tao ?
Theo lịch đến tối mày vào tao cho.
Bây giờ không đứng đang bò,
Cái mày vụt nữa tao đo luôn đường !
Tối về mày lấy ai thương,
Ngày mai ai sẽ lên nương với mày ?
Đánh đau tao sẽ không cày,
Tao không tỉa bắp mặc thây mày giờ !
Sáng nay từ sớm tinh mơ,
Tao ra đầu bản U Bờ đón tao.
Bây giờ công nghệ đỉnh cao ,
Tao phôn mấy phút nó vào đón luôn !
Lâu lâu xuống phố tao buồn,
Làm nồi thắng cố chén luôn một mình.
Cũng tại cái đứa người Kinh,
Mắt xanh mỏ đỏ nó rình lúc say,..!
Nó cho sờ xoạng chân tay,
Cái da nó mát khác mày rất xa.
Mịn màng trơn bóng nõn nà,
Làm tao thích quá thế là nó lôi…
Thực tình tao lạy nó rồi,
Nhưng nó cứ kéo cả đôi vào phòng.
Cái gùi thảo dược đi tong,
Tao thề say quá còn không kịp làm…!
Thôi mà…tao cũng bị oan,
Cá mày đừng đánh tao van xin mà !
Bây giờ tao bảo mày nha,
Cõng tao qua núi về nhà…đền thêm !
Tao thề… cho mày cả đêm,
Mày không vụt nữa, roi mềm nó đau !
Vợ chồng thì phải tin nhau,
Để tao hứa tiếp lần sau tao chừa !
Cái mày đồng ý hay chưa,
Lát tao tỉnh rượu là vừa ý thôi !
Bây giờ mày buông cái roi,
Bọn Kinh nó thấy không coi ra gì !
Ô hay…mày lẳng roi đi,
Tối nay chắc chắn kiểu gì chẳng ưng !
Mai tao sẽ lại đi rừng,
Tìm thêm thảo dược rồi lùng săn ong…!
Ui cha…đau rát cái mông,
Về nhà mày sẽ được lồng lên thôi !
Tao phạt mày tội đánh roi,
Cho mày sướng miệng Giàng ơi…tao đền!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *